Một y tá tình nguyện ở Bắc Ninh, Việt Nam đã dành hơn 30 năm trong đời để chăm sóc cho bệnh nhân mắc bệnh phong.

Cô Nguyễn Thị Xuân đã từ bỏ nghề giáo viên mẫu giáo vào năm 1987 và đăng ký làm y tá để chăm sóc cho những người mắc căn bệnh vốn bị kỳ thị nặng nề vào thời điểm đó trong xã hội Việt Nam, Viet Nam News đưa tin.

Cô Xuân cho biết cô rất đau lòng khi thấy những người bị phong đau khổ, nhiều người bị rụng mất chân tay vì bệnh này. Trường hợp đầu tiên thực sự để lại ấn tượng cho cô là khi cô nhìn thấy một ông 84 tuổi mắc bệnh phong giai đoạn cuối đang kề cái chết. Mong ước duy nhất của ông là được gặp con cháu lần cuối trước khi qua đời.

Nhưng họ không bao giờ đến.

Đám tang của ông chỉ có một vài bệnh nhân tự loay hoay di chuyển. Cô giáo mẫu giáo trẻ tuổi đã chứng kiến câu chuyện buồn của ông và quyết định cống hiến hết mình để phục vụ bệnh nhân phong.

Sau khi cô tình nguyện tại Trại Phong Qua Cam thuộc Trung tâm Bệnh viện Da liễu Bắc Ninh, lãnh đạo trại đã giúp cô đăng ký theo học một khóa đào tạo y tá, và vào năm 1992, cô trở thành một y tá thực thụ.

Sau khi chứng kiến ​​các bệnh nhân vật lộn với các hoạt động hàng ngày khi căn bệnh đã ăn mòn họ, cô yêu cầu trại cho cô đi học chế tạo chân giả bằng gỗ cho bệnh nhân để giúp họ di chuyển dễ dàng.

Mặc dù chưa bao giờ kết hôn, cô Xuân nói rằng cô chưa bao giờ cảm thấy cô đơn vì trại phong là nhà của cô và mọi người ở đó đều là người thân của cô.

Bà Hoàng Thị Các, một bệnh nhân phong đã sống ở trại hơn 60 năm thậm chí đã sáng tác một bài hát để bày tỏ lòng biết ơn cô. Đối với cô y tá Xuân, tình thương yêu của bệnh nhân dành cho cô là sức mạnh để cô tiếp tục làm việc mỗi ngày.

Original: Nurse’s devotion to leprosy patients praised